Trao tri thức - Gặt niềm tin
Sản phẩm bán chạy
- {{100-p.price/p.oldPrice*100}}%
{{p.name}}
{{p.price | formatPrice}} {{p.oldPrice | formatPrice}}

Viết cho một ngày Hà Nội mưa, ngày Hà Nội đón tân sinh viên nhập học...

Ngày đăng: 10/20/2020
5 năm trước, thời điểm này, con cũng chờ mong ngày nhập học. Nhưng con không may mắn như các bạn ngày hôm nay, vì con đến sau.

Viết cho một ngày Hà Nội mưa, ngày Hà Nội đón tân sinh viên nhập học...
5 năm trước, thời điểm này, con cũng chờ mong ngày nhập học. Nhưng con không may mắn như các bạn ngày hôm nay, vì con đến sau.
Con nhớ như in ngày con biết điểm chuẩn... Con nhớ nỗi buồn của con, của bố mẹ, của gia đình mình. Ngoài kia, người ta nói gì về con không quan trọng, nhưng con buồn vì bố mẹ buồn. Con biết mọi người kì vọng ở con nhiều lắm, cũng tin tưởng con nhiều lắm! Nhưng có lẽ, con đã không cố gắng hết sức...
Con cũng nhớ như in những ngày tháng chờ đợi thêm một cơ hội, cũng là những ngày con chứng kiến bạn bè con lần lượt lên Thủ đô nhập học. Trung thu năm ấy con ở nhà, còn bạn con ăn bánh nướng bánh dẻo ở Thủ đô.
Con nhớ những ngày ấy, không facebook, không zalo, không Internet. Con gửi tất cả nước mắt của con vào những trang nhật kí. Con ước đêm dài thêm và ngày ngắn lại, để con không phải đối mặt với sự thất vọng trong ánh mắt mọi người dành cho con.
Con nhớ ngày con nhập học, có cả bố cùng mẹ đưa con đi. Những ngày cuối tháng 9, những ngày Hà Nội đầu tiên của con... xa lạ, bồn chồn. Con nhớ ngày bố mẹ cùng con bước vào con ngõ 175 Xuân Thuỷ để tìm một căn phòng trọ rồi lại thất vọng quay về. Con nhớ chiều hôm sau bố mẹ ra về, con đã đứng nhìn theo rất lâu, từ cánh cửa phòng đầu cầu thang tầng 6, con cũng đã khóc rất lâu. Con thấy sợ. Sợ con lại vấp ngã thêm nhiều lần nữa trên con đường học hành phía trước. Sợ con không đủ mạnh mẽ để tồn tại giữa thành phố đông đúc và xa lạ này. Con cũng sợ con không đủ bản lĩnh để giữ mình đứng vững...
5 năm rồi. Con vẫn ở đây, vẫn một mình giữa thành phố này - vì không có người thân nào bên cạnh con cả. Con có thêm những người thầy, người bạn, những người sẽ cùng con đi tiếp quãng đường sau này. Nhưng con vẫn nhớ những ngày tháng ấy, những ngày không thể nào quên. Vết đen rất lớn, vết đen đầu tiên trong cuộc đời con, dù có cố gắng bao nhiêu cũng không bao giờ xoá hết được.
Chỉ mong rằng sau này, dẫu có vấp váp, có sai lầm, vẫn sẽ có những người sẵn sàng đưa tay ra nắm lấy bàn tay con như thế!
Một ngày tháng Tám...

Từ khoá: nhập học buồn
Dành cho bạn
- {{100-p.price/p.oldPrice*100}}%
{{p.price | formatPrice}} {{p.oldPrice | formatPrice}}